NỀN TẢNG ĐẠO ĐỨC PHẬT GIÁO THỂ HIỆN QUA NĂM GIỚI

Thứ bảy - 26/03/2016 10:54

NỀN TẢNG ĐẠO ĐỨC PHẬT GIÁO THỂ HIỆN QUA NĂM GIỚI

Nền tảng đạo đức được Đức Phật nói có giá trị nhân bản, thiết thực, đem lại hạnh phúc an lạc cho nhân loại. Nền tảng đạo đức này được xây dựng trên giới luật của Đức Phật.
Trên hai thiên niên kỷ đã trôi qua kể từ khi Đạo Phật ra đời, trải qua biết bao sự thăng trầm, biến đổi trong lịch sử nhân loại, nhưng Đạo Phật vẫn tồn tại với sức sống mãnh liệt, trầm hùng qua mọi thời đại, mọi quốc độ. Như thế, Phật giáo ắt hẳn tiềm tàng những chân lí vượt không gian và thời gian, đáp ứng được những nhu cầu thiết thực của con người trong các thời đại, làm vơi bớt những nỗi đau thương của nhân loại và hướng dẫn mọi người trrong việc kiến tạo đời sống an lạc căn cứ trên nền tảng đạo đức, từ bi và trí tuệ.
 
Như Albert Sweitzer, nhà Ấn Độ học người Đức đã viết: “ Đức Phật đã sáng tạo ra một nền đạo đức nội tâm toàn thiện nhất, và trong lĩnh vực này, đức Phật đã nói lên những chân lý đạo đức có giá trị bất hủ, nền đạo đức không phải của riêng đất nước Ấn Độ mà của cả loài người nói chung. Đức Phật là một trong những nhà đạo đức học vĩ đại, kỳ tài nhất mà thế giới có được”.

Nền tảng đạo đức được Đức Phật nói có giá trị nhân bản, thiết thực, đem lại hạnh phúc an lạc cho nhân loại. Nền tảng đạo đức này được xây dựng trên giới luật của Đức Phật. Trong đó năm giới được xem là nền tảng đạo đức căn bản nhất. Năm giới ấy gồm: không sát sanh, không trộm cắp, không tà hạnh, không nói dối, không uống rượu.

Năm nguyên tắc này làm chuẩn mực đạo đức cho tất cả mọi người kể cả tại gia và xuất gia.Nền tảng đạo đức của Phật Giáo được thể hiện qua năm giới như sau:
  • Không sát sanh: Nếp sống này nuôi dưỡng lòng từ bi, tôn trọng lẽ công bằng nhân đạo đối với loài người cũng như loài vật, nhờ đó chế ngự được tâm sân hận và oán thù. Giữ giới này nghĩa là ta đang kiến tạo một nền hòa bình, đẩy lùi mọi nguy cơ chiến tranh, đem lại an lạc, bình an và hạnh phúc cho bản thân ta và cho mọi người.
  • Không trộm cắp hay không lấy của không cho vì trộm cắp là hành vi phi đạo đức, trái với luật pháp. Điều này sẽ đem lại bất hạnh cho ta và cho người khác. Nếu giới này được tuân giữ thì bản thân sẽ không bị tù tội, không bị người đời khinh chê, tạo được lòng tin và thành tựu được mối quan hệ tốt đẹp đối với người khác, mọi người sẽ tránh được sự lo âu bị mất cắp, xã hội sẽ được công bằng, lành mạnh.
  • Không tà hạnh: Nếp sống đạo đức này sẽ đem lại hạnh phúc gia đình cho người Phật tử. Khi nói đến vị ngọt, sự nguy hiểm và sự xuất ly của các dục, Đức Phật đã chấp nhận nếp sống một vợ một chồng dành cho người Phật tử. Ngoài cuộc sống vợ chồng, người Phật tử không được phép quan hệ bất chính với bất cứ ai khác. Nếp sống này sẽ đem lại hạnh phúc gia đình cho người Phật tử, đồng thời cũng tránh được những căn bệnh hiểm nghèo, tránh được một trong các tệ nạn xã hội.
  • Không nói dối: đây là nếp sống giúp người con Phật có đủ uy tín trên phương diện ứng xử. Trong các mối quan hệ xã hội, lời nói đóng vai trò vô cùng quan trọng. Nó là nhịp cầu nối, tạo sự hiểu biết và cảm thông giữa mọi người với nhau. Lời nói phải đúng đắn, chân thật thì mới đủ sức thuyết phục người khác. Nền tảng đạo đức này được giữ gìn thì xã hội sẽ được hòa bình và an lạc.
  • Không uống rượu: Nếp sống đạo đức này đề cao sự hiểu biết và sáng suốt của người con Phật. Rượu, bia không những làm tổn hại sức khỏe của con người mà còn là nguyên nhân sanh ra các tội lỗi và làm mất giống trí tuệ. Thuốc độc chỉ giết người ta trong một đời, còn rượu có thể giết chết người ta trong nhiều đời. Người giữ giới này sẽ có một đời sống lành mạnh, sáng suốt, tránh được những lỗi lầm đáng tiếc xảy ra.
Năm giới trên tuy chế định cho hàng Phật tại gia, nhưng thực tế cũng bao hàm trong các giới khác như Cụ túc giới của Tỳ kheo và Tỳ Kheo Ni, và cũng có trong Thập trọng giới của giới Đại thừa.Vì vậy có thể nói năm giới là giới điều của tất cả hàng đệ tử Phật. Năm điều này được xem như là những nguyên tắc đạo đức của Phật giáo. Chúng cũng được các nhà đạo đức học, triết học, xã hội học trên thế giới đều công nhận. Đáng chú ý hơn là sự đánh giá của Albert Schweiter: “Đức Phật đã sáng tạo ra một nền đạo đức nội tâm toàn thiện nhất”

Năm điều giới này không những là căn bản phạm hạnh mà còn là con đường đưa người tu tập đạt được giác ngộ giải thoát. Khi ta tu tập giới thì sẽ có định và tuệ. Ba môn Vô Lậu Học (giới, định, tuệ) này có liên quan mật thiết với nhau. Chúng được ví như cái đảnh ba chân, không thể tách rời nhau. Sự thăng hoa của một chi phần có liên quan đến hai chi phần còn lại. Trong giới có định và tuệ, trong định có giới và tuệ, trong tuệ có giới và định.

Nói đến mối quan hệ của ba môn học này, Đức Thế Tôn có dạy: “Này Bà La Môn, trí tuệ được giới hạnh làm cho thanh tịnh, giới hạnh được trí tuệ làm cho thanh tịnh. Chỗ nào có giới hạnh, chỗ ấy có trí tuệ; chỗ nào có trí tuệ, chỗ đó có giới hạnh. Người có giới hạnh nhất định có trí tuệ, người có trí tuệ nhất định có giới hạnh. Giới hạnh và trí tuệ được xem là tối thắng trên đời”.

Từ những điều trên cho thấy, khi tu tập giới thành công thì định và tuệ sẽ phát sanh và điều này sẽ đưa người tu tập đến giác ngộ giải thoát. Như Trường Bộ Kinh có viết:

 “Đây là giới, đây là định, đây là tuệ. Định cùng tu với giới sẽ đưa đến quả vị lớn, lợi ích lớn. Tuệ cùng tu với định sẽ đưa đến quả vị lớn, lợi ích lớn. Tâm cùng tu với tuệ sẽ đưa đến giải thoát hoàn toàn các món lậu hoặc, tức dục lậu, hữu lậu, vô minh lậu”

Do vậy, ngoài việc giới được xem như những nguyên tắc đạo đức của Phật giáo thì giới còn đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc tu tập để đạt được giác ngộ giải thoát.

Đối với năm điều giới này, người Phật tử sống và thực hành đúng đắn thì sẽ đem lại nhiều lợi ích cho bản thân. Người ấy sẽ không bị gánh nặng của sợ hãi và hổ thẹn đè nặng lên trên tâm thức của họ. Họ sẽ có tự tin, có uy tín, tiếng tăm, có vị trí xứng đáng trong xã hội, tiếng tốt đồn khắp. Họ sẽ có cuộc sống vui vẻ, hòa hợp với mọi người gần xa. Những người này khi chết sẽ bình thản, tỉnh táo, hồi tưởng đến những điều thiện mình đã làm. Sau khi chết sẽ tái sanh vào cõi lành. Điều này được thể hiện qua bài kệ sau:

“Ai không hại sanh linh,
Không nói láo ở đời,
Không lấy của không cho,
Không đi đến vợ người,
Người nào không đắm say,
Rượu men và rượu nấu,
...Được gọi là có giới,
Mạng chung sanh trí tuệ,
Được sanh lên cõi lành.”

Qua những điều được bàn bạc ở trên, ta thấy giá trị đạo đức của Phật giáo đặt nền tảng trên con người. Tất cả mọi người có thể tu tập và đạt được giác ngộ giải thoát. Như Đức Phật đã từng tuyên bố: “Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh” và Ngài lại còn nhấn mạnh thêm: “Ta là Phật đã thành, các ngươi là Phật sẽ thành”. Mặc dù trong xã hội hiện nay đạo đức của con người đang bị xuống cấp, đời sống con người bị tha hóa bởi tài sắc danh thực thùy và nhiều thứ khác... từ đó họ dần đánh mất bản chất người của chính mình. Các tệ nạn xã hội xảy ra ngày càng nhiều. Song là người con Phật, chúng ta phải tự phản tỉnh lại chính mình để tu tập đúng với những giới điều mà Phật đã dạy thì mới mong đem lại hạnh phúc an lạc cho bản thân và cho tha nhân.

Chúng ta có thể sống thiếu vật chất chứ không thể sống thiếu đạo đức vì như lời Phật dạy:

“Của cải thì chỉ có thể kiến trúc được cái nhà của bạn nhưng không xây dựng bạn. Bộ đồ chỉ tô điểm xác thân nhưng không làm đẹp bạn được, chỉ có phẩm hạnh của bạn mới có thể làm cho bạn đẹp”.

Cuộc đời của Đức Phật là cả một hình ảnh cao đẹp, là tấm gương sáng ngời để mọi người noi theo. Chính vì vây, là người con Phật, chúng ta cần phải tinh cần tu tập. Hành trì theo giới luật Phật dạy để trở thành con người có đạo đức trọn vẹn.
Như lời dạy của Đức Thế Tôn trong Kinh Pháp Cú:

“Hương các loài hoa thơm,
  Không ngược bay chiều gió,
  Nhưng hương người đức hạnh,
  Ngược gió khắp tung bay”.

Nguồn tin: Tâm Như

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

TuongQuanAm
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập2
  • Hôm nay672
  • Tháng hiện tại5,050
  • Tổng lượt truy cập2,274,990
FixL PhatDan
FixR PhatDan
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây