HUYỀN THOẠI MẸ

Thứ ba - 05/04/2016 04:19
HUYỀN THOẠI MẸ
Không phải ngẫu nhiên mà các tiếng gọi mẹ của hầu hết các ngôn ngữ trên thế giới đều bắt đầu bằng phụ ân m : mẹ, mạ, má (tiếng Việt), mẫu (tiếng Hoa), mère, maman (tiếng Pháp), mother (tiếng Anh), mama (tiếng Ba Lan, Tây Ban Nha), mammie (tiếng Hà Lan), mamãe (tiếng Bồ Đào Nha), MaMyka (mamotchka, tiếng Nga)…

Bởi vì âm m (cùng âm b,p ...) là âm môi dễ phát âm nhất trong hệ thống phát âm của con người – nhất là của trẻ thơ.
Bởi vì một điều giản đơn rằng hình ảnh chúng ta thấy đầu tiên trong cuộc đời này sau lúc lọt lòng chính là hình ảnh quá đỗi gần gũi, thân thương của mẹ. Tiếng đầu tiên trong cuộc đời ta bập bẹ gọi lên cũng chính là tiếng mẹ  mến yêu.

Và nếu ý nguyện thiết tha trong câu ca dao sau đây trở thành hiện thực:
Thắp hương khấn vái Phật, trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con
thì hình ảnh mến yêu sau cùng chúng ta nhìn thấy trước lúc nhắm mắt lìa đời vẫn không hình ảnh nào khác hơn hình ảnh mẹ.

Mẹ như vậy mở ra và mẹ khép lại cuộc đời của mỗi chúng ta.
Mẹ có mặt trong từng niềm vui, nỗi buồn, khi sướng, lúc khổ của từng chặng đời ta. Mẹ thấp thoáng ẩn hiện sâu kín mỗi khi ta lật từng trang đời ta.

Nhớ khi xưa ta bé, hằng đêm ta đái dầm ướt chiếu, mẹ phải hy sinh thân mình, nhường chỗ khô cho ta ngon giấc : “Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn”.
Chắc chắn nhiều đêm dài như thế mẹ không ngủ được.
Chưa kể nhiều đêm dài khác trong đời mẹ thức trắng vì ta ốm, ta đau.
Ta cứ vô tư trưởng thành dưới đôi mắt thâm quầng, trũng sâu của mẹ.
Lớn lên, gánh nặng cơm áo gạo tiền cho ta ăn học đè trĩu đôi vai gầy của mẹ.
Và ta thành ông này, bà nọ trên tấm lưng còng của mẹ.
Rồi ta ra đời, ao ước muốn thành gia thất, muốn đạt công danh sự nghiệp càng khiến cho mẹ lao tâm, khổ trí.
Và ta hưởng hạnh phúc riêng mình bên mái đầu bạc phơ của mẹ.
Chưa kể những điều lếu láo ta làm cho mẹ khổ đau khi ta thơ dại.

Tôi nhớ năm tôi mười bốn tuổi, lúc đang học lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ), mẹ tôi đem thằng Thiện (con cậu ruột tôi bị Tây bắn chết khi thằng Thiện mới sinh ra) về nhà nuôi vì mợ tôi lúc đó đi thêm bước nữa. Thằng Thiện nhỏ hơn tôi hai tuổi, vì sớm mồ côi thiếu sự chăm sóc của cha nên hắn lêu lổng chơi bời hơn tôi nhiều. Thế mà nhiều lần hắn bỏ học, đi chơi về trễ mẹ tôi vẫn để dành cơm nước đàng hoàng, còn tôi chỉ một lần về trễ là mẹ tôi la mắng dữ lắm. Tôi đem lòng ganh tị, hỗn láo nói với mẹ tôi : “Hoặc có thằng Thiện, hoặc chỉ có con trong nhà này”. Nói là làm, tôi liền bỏ nhà đi “bụi đời” ba hôm khiến mẹ tôi vừa khóc, vừa đi tìm đỏ mắt tôi mới về nhà. Từ đó, mẹ tôi tỏ ra ít chăm chút cho thằng Thiện mà quan tâm đến tôi nhiều hơn.

Nhưng từ đó, tôi vô ý không thấy mắt mẹ thâm quầng hơn, lưng mẹ gầy còm hơn, và mái tóc mẹ nhiều muối tiêu hơn…
Tôi khờ dại đâu biết rằng mẹ thương tôi hơn nên nghiêm khắc dạy bảo tôi.
Tôi độc ác đến nỗi không biết mẹ đang tìm cách bù đắp tình thương cho thằng Thiện là đứa cháu mồ côi đã không có tình thương của cha từ lúc lọt lòng đến năm mười hai tuổi và sắp mất mát luôn sự chăm sóc của mẹ nó vừa đi lấy chồng khác.

Tôi nhận ra điều này khi mẹ tôi không còn nữa, khi mẹ tôi đã thành huyền thoại.
Đúng mẹ là huyền thoại.
Vì hình ảnh quá gần gũi, thân thương của mẹ đã in đậm trong tâm trí ta suốt đời nên rõ ràng là MẸ CÓ.

Con dù lớn vẫn là con của mẹĐi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con
                            (Con cò – Chế Lan Viên)
Thương quá hình ảnh con cò trắng phau, gầy ốm, lặn lội trong ca dao Việt Nam được ví ngầm với bà mẹ trắng trong, gầy còm và tần tảo hy sinh cả đời cho con cái.
Con cò mà đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm, lộn cổ xuống ao
Ông ơi, ông vớt tôi nao
Tôi có lòng nào ông hãy xáo măng
Có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục, đau lòng cò con.

Nhưng lòng thương yêu và hy sinh vô bờ bến của mẹ vượt quá tầm tưởng tượng của ta khiến ta không hình dung nổi, hình bóng cánh cò trắng phau cứ mờ mờ nhân ảnh nên mẹ NHƯ KHÔNG, mẹ vụt đến vụt đi, chợt còn chợt mất trong lòng ta ngập tràn hối hận. MẸ THÀNH HUYỀN THOẠI.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết Huyền thoại mẹ trong chiến tranh, tôi viết Huyền thoại mẹ trong hòa bình, trong sự sám hối đời đời kiếp kiếp của riêng tôi.
Nhân mùa Vu Lan báo hiếu, cho tôi dâng Huyền thoại mẹ như một nén tâm hương xin mẹ kính yêu tha thứ cho sự khờ dại và độc ác của tôi.

Cuối cùng, xin phép nhà thơ Nguyễn Duy cho tôi đổi chỉ một từ trong câu cuối bài thơ Đò Lèn rất hay của ông để nhắc ai đừng có tâm trạng tiếc thương quá muộn màng như tôi lúc này:
Khi con biết lòng con thương mẹ
Thì mẹ chỉ còn là một nấm đất thôi.

Tác giả bài viết: NGUYỄN NAM GIAO

Nguồn tin: Tâm Như

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

TuongQuanAm
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập12
  • Hôm nay389
  • Tháng hiện tại8,267
  • Tổng lượt truy cập2,208,293
FixL PhatDan
FixR PhatDan
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây