Mưa hoàng hôn

Thứ ba - 05/04/2016 04:51
Mưa hoàng hôn
Hoàng hôn! Những giọt mưa rơi tí tách, em nói với tôi hôm nay thật trữ tình. Nếu chiều ấy không mưa, hai chúng ta liệu giờ nay có biết nhau không nhỉ? Tôi và em gặp nhau một chiều đông trú mưa hiên nhà người. Ngày ấy tôi và em đều bảo rằng cơn mưa bất chợt thật đáng ghét! Vậy mà bây giờ mọi chuyện đã khác đi. Những ngày trời nắng em bảo rằng hôm nay tuyệt đẹp, trời mưa lại trữ tình!

Ngày tháng cứ êm đềm trôi qua, ta bên em cả những lúc vui buồn. Tôi không thể nào quên những giọt nước mắt em rơi ngày ấy. Em khóc thật nhiều trước nỗi đau của người khác. Tôi không cho đó là một sự yếu đuối, bởi lẽ tôi không muốn em phải đè nén cảm xúc, để trở thành ung nhọt trong tâm. Tôi đã ngồi lặng lẽ nghe em khóc, khóc hàng giờ bên ngọn trúc xanh, và tin rằng em sẽ lấy lại nụ cười sau những ngày chiến đấu nội tâm. Tôi có thể lắng nghe em, nói cùng em, xiết chặt tay em, trao nhau những tình thương mến, … nhưng em biết không? Tôi không thể chiến đấu cùng với những đợt sóng vi tế trong tâm em. Tôi chỉ có thể là bạn đồng hành cùng đi trên một con đường mà thôi. Em hãy tự nỗ lực nghe em, hãy kiên tâm bằng sức mạnh vốn có của mình, vượt qua bao chướng ngại, thác ghềnh, mõm đá để trở về nguồn thành giọt nước uyên nguyên. Tôi có niềm tin trọn vẹn ở nơi em, tin vào sức mạnh tiềm tàng nơi con người từ thuở hồng hoang. Em không có quyền nghi ngờ vào điều ấy, tự em phải tạo cho mình một ốc đảo bình an.

Dạo này, tôi không biết em có còn khóc cho những điều vô cớ? Đừng em nhé! Nếu giọt nước mắt có rơi cũng để cho nó rơi có ý nghĩa. Em hãy dành nó để khóc cho ngày chiến thắng, vi tôi tin rằng ngày ấy sẽ chẳng còn xa!

Mai này khi xa tôi, những dòng chữ này được xem như là tôi nhé. Và em cũng đừng buồn khi nói tiếng chia tay. Ta ra đi để lại trên con đường thân quen hình bóng cũ, như mãi còn đượm tiếng yêu thương. Tôi sẽ nhớ và cũng sẽ quên:

“Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ,
 Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên”

Quên đi cái nhớ nhung vời vợi, và nhớ về người thuở ấy ta bên nhau. Đối với tôi không có khái niệm chia ly, tan hợp, bỡi lẽ rằng em mãi hiện hữu bên tôi, trong cả lúc ta xa nhau tận chân trời góc bể. ta và em là hai thực thể đang tồn tại nhưng thực ra chi có một mà thôi. Ta chính là em, em chính là ta và tất cả mọi người cũng thế, nên niềm đau nào chẳng phải niềm đau chung!

Tôi đã từng nói với em chưa nhỉ? Những lúc em vui em đến với tôi cũng được mà không đến cũng không sao, nhưng những lúc buồn không giải quyết được hãy đến cùng tôi em nhé! Dẫu biết rằng tôi chỉ là hạt bụi mong manh làm sao khỏa lấp hết nỗi buồn dâu bể, tôi vẫn muốn được bên em, cho em tựa đầu vào bờ vai để lắng nghe con tim tôi lên tiếng nói yêu thương, lời yêu thương chân thật.

Em đã từng nghe câu nói: “So với cái mênh mông của vũ trụ, thì nỗi buồn hạt bụi có ra chi”.
Thật vậy, nỗi buồn chỉ là hạt bụi bé nhỏ so với niềm vui mênh mông bất tận trong nội tâm sâu thẳm của mình. Vậy chúng mình đừng sợ nỗi buồn em nhé, cứ để nó tự đến tự đi theo nhịp sóng vô thường. Mưa hoàng hôn trữ tình biết bao em nhỉ!

Tác giả bài viết: Du Vân

Nguồn tin: Tâm Như

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

TuongQuanAm
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay389
  • Tháng hiện tại8,292
  • Tổng lượt truy cập2,208,318
FixL PhatDan
FixR PhatDan
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây