Nụ cười của cha

Thứ hai - 04/04/2016 23:48
Nụ cười của cha
Chiều. Cái nắng thu mình về bên kia phía núi, chỉ còn sót lại một vệt sáng yếu ớt, mỏng manh vắt ngang sườn đồi. Phút chốc, ranh giới giữa ngày và đêm chỉ được vẽ bằng một lằn ngang đỏ hửng, đứng im, bất động, và lịm dần. . .
Gã mệt mỏi gác cuốc, thu dọn những nông cụ một cách máy móc, vô hồn, rồi lê những bước chân thất thểu nặng nề lên căn nhà nhỏ nằm ở lưng chừng đồi. Gã ngồi phệt xuống hiên, hay tay buông thỏng trên gối cùng tiếng thở dài não ruột, mắt đăm chiêu nhìn về một góc xa như muốn nhắn gửi điều gì đó đến tận chân trời. Bỗng, làn gió rít lên, giật mạnh, kéo chiếc lá lìa cành ném vào không gian, bay la đà, đơn độc. Nỗi cô đơn dần xâm chiếm tâm hồn, gã sờ soạng khắp người tìm một thứ gì đó để che giấu, khỏa lấp. Rút trong túi ra điếu thuốc còn sót lại, gã cầm trên tay, trầm ngâm, ra chiều lưỡng lự - vẫn cái nhìn xa xăm ấy. Gã quyết định châm lửa rồi rít một hơi thật dài, phả ra những làn khói bạc, cuộn tròn, lờn vờn, lăn lóc. Những chòm suy tư cũng từ đó mà tuôn ra. Thâm trầm. Thăm thẳm.
Là một kẻ thích lang thang, lãng du, vô định, gã luôn mẫn cảm với mọi thứ của cuộc đời, cả trong khổ đau lẫn hạnh phúc. Gã muốn khám phá, thụ hưởng, chiêm nghiệm mọi cung bậc của cuộc sống để tìm cho mình cái vô biên tuyệt đích. Bất chấp có khi phải xé tung những lề lối xưa cũ, những khuôn thước tù ngục, những định danh sáo mòn. Có lẽ vì vậy, chưa bao giờ gã có được niềm vui trọn vẹn mà nỗi buồn và sự cô độc thì cứ dai dẳng, triền miên. Cuộc sống, với gã, luôn đầy dẫy những xung đột, khắt khe, bất công, cay nghiệt. Lắm khi chỉ toàn là bóng tối mông lung, mịt mù, vô định.
Ngót hơn nữa đời lang thang đi tìm cái đẹp. Cái đẹp nguyên nghĩa. Không tô màu. Không thi hóa. Không thêu dệt. Gã không nhớ hết bao nhiêu lần mình đã chết đi sống lại với niềm tin, hy vọng. Ý hướng chán nản buông trôi, nghi ngờ, sợ hãi, tự bao giờ đã tạo thành một vách ngăn nhận thức trong những trùng lặp của cuộc sống mà gã phải đau đớn cưu mang. Có khi gã không dám đối diện. Với cả chính mình.
Tối. Những đám mây xám xịt ở đâu ùn ùn kéo đến, trông chúng có vẽ giận dữ, hung tợn, nặng nề, trùm xuống cả bầu trời hiền dịu. Như muốn chứng tỏ sức mạnh độc quyền của mình, chúng chế ngự luôn vẻ khoan thai, rụt rè, khiêm tốn của ánh trăng thượng huyền vừa treo trên đầu núi. Màu chiều sậm xuống, nhường chổ cho màn đêm tịch mịch, im lìm. Trong cái tinh thể mênh mông bất động im lìm ấy, bỗng tỏa ra một sức mạnh có khả năng thuần hóa những thác loạn đang đay nghiến tâm trí con người. Lòng gã chùng xuống, dịu đi, trầm tĩnh.
Gã vẫn ngồi đó, soi mình vào màn đêm mờ ảo. Đêm. Tự bao giờ đã trở thành người bạn thân thiết, trung thành và dễ chịu nhất của gã. Nó còn là một ân nhân, không ít lần đã cứu vớt linh hồn chân thật của gã ra khỏi đáy sâu của tâm thức rác rưởi, xấu xa, hợm hĩnh. Rồi ném vào thực tại cho chúng lộ nguyên hình. Nó khiến gã trở nên thật thà, trần trụi. Gã muốn chôn sâu quá khứ, vùi dập tương lai, vậy mà chẳng hiểu vì cảm thông hay thách đố nó cứ lôi chúng về mỗi khi gã cô đơn. Gã lại có dịp để thả trôi mình vào dĩ vãng.
Ngày ấy, gã từng có những tháng ngày đáng tự hào, hãnh diện. Nhiệt huyết của tuổi trẻ đã hun đúc cho gã một phong cách đầy tự tin, bản lĩnh, vui tươi, thân thiện. Bạn của gã, già có, trẻ có. Ai nấy đều cảm phục tài ăn nói, lối suy tư, sự nhiệt thành và những lập luận đầy thông minh sắc bén của gã. Gã nghiễm nhiên trở thành gia sư tâm lý, chỗ dựa tinh thần cho không biết bao nhiêu người. Xung quanh gã, có không ít cô gái thông minh, nhan sắc, luôn dành cho gã những cái nhìn ngưỡng mộ, ước ao. Trong số đó, một vài người gã có cảm tình đặc biệt, nhưng hình như đó chỉ là sự thể hiện bản lĩnh của một thằng đàn ông mới lớn. Gã chưa kịp nhận ra đó là thứ tình gì thì đã tan biến, nhạt nhòa. Không ai biết, đằng sau cái bản lĩnh ấy, trong gã là một con người đầy bão loạn, bên sự nhiệt thành hăm hở với cuộc đời là sự đấu tranh gay gắt với những cám dỗ từ bên ngoài và những tiếng mời gọi xa xăm trong bản năng tiềm ẩn. Gã muốn tìm kiếm cái đẹp thanh cao thoát tục, nhưng tàn nhẫn thay, trong gã, dòng thác đam mê vui thú trần tục vẫn râm ran chảy qua từng huyết quản. Mang ý tưởng thánh thiện nhưng lại phải chịu đựng, chiến đấu, thậm chí sống chung với những ham muốn vật chất tầm thường. Đó là nỗi đau thương dằn vặt khiến gã phải sống trong bi kịch của đời mình.
Một ngày định mệnh. Người con gái có đôi mắt với ánh nhìn thôi miên, làn da trắng hồng, đôi môi chín mọng, toát lên một sức sống mãnh liệt của tuổi thanh xuân đang thời kỳ nở rộ. Nàng cười, nụ cười phô diễn nét kiêu sa, huyền bí, quyến rũ và có sức hút mạnh mẽ đối với thằng đàn ông yêu cái đẹp như gã. Chỉ cần một lần bắt gặp tâm trí gã đã vo tròn, ngưng đọng, rồi rơi tỏm vào vùng trời nhiều màu sắc có sức lôi cuốn, hấp dẫn diệu kỳ. Gã nhìn nàng với cái nhìn ham muốn, đắm say, thô tục. Nàng đến, mang cho gã những cảm xúc bồng bềnh chưa bao giờ gã được nếm trải. Đó là tình yêu, là cái đẹp vô biên tuyệt đích ta hằng tìm kiếm, là thứ dâng hiến thánh thiện thanh cao, là ngọt ngào được chắt chiu đầy ý nghĩa? Gã đặt ra muôn vàn câu hỏi. Nhưng cái lý lẽ của tình yêu cho dù là bậc đế vương cũng xua tay bất lực trước những suy tư, cật vấn, huống hồ là gã –một thanh niên đang tràn đầy nhựa sống, thì làm sao có thể chế ngự được những cung bậc cảm xúc đê mê của tình yêu đang mời gọi. Tâm trí gã bắt đầu có sự phân chia. Một nửa tự do theo chiều dài ý thức để đi tìm cái đẹp vĩnh hằng. Một nửa buộc ràng trong chiều sâu định mệnh với “thú đau thương”mà nàng mang đến. Gã không muốn chọn một trong hai, lại càng không thể một lúc dung dưỡng hai thế lực xung đột trong một tâm hồn, gã cố tìm một giải pháp tối ưu để giao thoa, hòa nhập nhưng vô vọng. Hằng ngày, gã phải sống trong cuộc chiến khốc liệt với chính mình. Không ai hiểu, bạn bè, dù là đứa thân nhất. Đầu óc gã trở nên đông cứng, nặng nề, bế tắc.
Gã nhớ đến người cha, phải rồi, mình còn có một người cha. Hồi xưa, khi chưa có nhiều suy tư mâu thuẫn, chưa bận tâm gì về thế giới xung quanh, ngày ngày, gã thường đến bên cha mình để tỉ tê tâm sự như một thói quen, thèm khát. Thói quen ấy thưa dần đi từ khi gã biết khẳng định mình trước những tương quan của ngoại giới. Gã chỉ còn nhớ đến ông mỗi khi có những xung đột, bế tắc. Bất lực với bản thân. Hoặc khi cuộc sống trùm phủ lên đời mình những nỗi đau quá sức chịu đựng. Gã dành cho ông sự tôn kính hơn là tình thương, và đó cũng là chỗ dựa sau cùng của gã.
Lần này, gã tìm đến ông, hòng mong có một lối thoát để bước ra khỏi ngục tù ngột ngạt của suy tư đang giam hảm mình. Nhưng, cũng như mọi lần, gã chỉ nhận được nụ cười cùng sự lặng im đầy thất vọng. Gã không còn thấy hứng thú với thứ gọi là vô biên tuyệt đích, cũng không còn tin vào cái đẹp vĩnh hằng, những từ ấy chỉ đem đến cho gã sự chua xót, nghẹt thở, bức bách. Ngược lại, những cảm giác bồng bềnh lơ lửng, lúc này, trở nên cần thiết với gã. Gã ngây thơ tin rằng tình yêu của gã và nàng có thể làm thay đổi mọi thứ, có khả năng che đậy những bất toàn, hữu hạn. Có sức mạnh xóa nhòa ranh giới giữa cái đẹp và cái xấu. Trên hết, có đủ chất liệu để làm thăng hoa cuộc đời gã. Gã quyết định ra đi cùng nàng, với gã, đó là sự cứu rỗi đắng cay lẫn ngọt ngào. Gã chia tay với tất cả bằng sự im lặng, nhưng đó lại là cuộc chia tay đầy day dứt.
Tháng ngày sống bên nhau, nàng đã mang đến cho gã những ấm nồng hạnh phúc, đồng thời cũng lấy đi của gã những khắc khoải thanh cao, thứ còn lại cho gã là những bon chen thô tục mà gã từng chán ngán, rẻ khinh. Tâm trí gã bị giam cầm, bủa vây trong cơm, áo, gạo, tiền, cùng những tham vọng tính toán cho tương lai đang hoạch định.
Chợt một ngày, nàng bỏ gã ra đi không một lời từ biệt. Gã tìm kiếm nàng khắp mọi nơi nhưng chẳng thấy, nỗi nhớ nàng quay quắt, tấm thân héo gầy, mặt mày xác xơ, tàn tạ. Gã lang thang từ phố này sang phố nọ mong tìm được tin tức của nàng nhưng vô vọng. Buồn bã, gã thả trôi đời mình vào men say để chôn vùi đau khổ. Một ngày, tình cờ gặp người quen cũ, xót xa trong bộ dạng thiểu não của gã, nói chuyện hỏi thăm lần hồi anh ta cho gã biết tin rằng nàng đã chết trong một tai nạn giao thông cùng với người yêu cũ. Mặt gã tái đi, bàng hoàng, bất động. Rồi gã cười. Tiếng cười xé toạc không gian, mang vẻ chua xót có phần mỉa mai, khinh bỉ. Cuộc đời thật tham lam, tàn nhẫn. Một lúc lấy đi của gã nhiều thứ: tình yêu, niềm tin, hy vọng, nhiệt huyết. Gã trở nên lầm lì, trầm lặng, khó hiểu. Một chiều, gã đau đớn nhận ra mình không còn là mình nữa, cố lục soát tìm kiếm nhưng không thấy bóng dáng của mình ở đâu. Thảng thốt, hốt hoảng. Gã bắt đầu hiểu về tình yêu – nó là một thứ lửa cùng một lúc có thể sưởi ấm và thiêu rụi luôn kẻ cưu mang. Hình như khi đối diện với những vô thường trùm phủ lên cuộc sống thì người ta dễ dàng buông tay, hạ mình chấp nhận.
Gã rời xa mọi thứ, tìm đến ẩn náu ở khu rừng xa xôi hẻo lánh này, ở đây, xung quanh là rừng vắng với một màu xanh thăm thẳm bạt ngàn, không một dáng người qua lại, thi thoảng có vài tiếng xe của ai đi rừng từ xa vọng lại. Thời buổi này, nhu cầu của con người là vươn đến những văn minh thụ hưởng với đủ vật chất tiện nghi. Trái lại, gã chỉ cần một cuộc sống lặng lẽ, hoang sơ, bình dị, giản đơn, như thể đó là sự từ bỏ mọi tham muốn buộc ràng từ bao đời để lại. Không ai biết gã đang chạy trốn hay đi tìm, chỉ biết, ngày ngày gã cứ lầm lũi vác cuốc vào rừng đào những gốc cây non mang về trồng lên những mõm đất còn trống, như thể gã đang trồng lại những ước mơ, vun bón những mầm xanh lên mảnh đất hoang tàn đã chết tự trong mình lúc nào gã cũng không nhớ rõ.
Dần về khuya, không gian càng trở nên thanh vắng, xa xa, lác đác có tiếng vạc kêu sương vọng lai, buồn bã, đơn côi. Nhìn lên trời, những đám mây xám bạc đang chở mảnh trăng non về cuối tầm mắt. Gã nhớ đến cái tên của mình. Vân Phi. Không biết ai đã đặt cho gã mà nó đã minh nhiên tạc nên đời sống lang thang, lửng lơ, vô định đúng với bản chất nguyên dạng của nó. Bỗng dưng, gã thèm được nhìn thấy nụ cười và sự im lặng của cha mình, khoảnh khắc ấy, gã chợt hiểu vì sao bao giờ cha gã cũng chỉ cười và im lặng, sự im lặng dung chứa một tình thương ấm áp, nhẹ nhàng. Ngoài nụ cười ấy, cuộc đời này có gì là vô biên tuyệt đích? là thánh thiện vĩnh hằng? Mọi thứ trên đời, có cố công đào bới, nghiền ngẫm, suy xét, lý giải, thì cũng chỉ là những phô bày gượng ép, những nghĩa lý đóng khung. Cuộc đời. Tự thân nó đã chứa đựng nụ cười trong sự im lặng. Khác chăng, con người đã dành cho nó những nụ cười khác nhau. Có nụ cười đầy ham muốn, thèm khát. Có nụ cười đầy mỉa mai, khiêu khích. Có nụ cười lắm thỏa mãn, hả hê. Còn cha gã, chỉ dành cho cuộc đời một nụ cười đầy bao dung, xoa dịu, tĩnh tại, an nhiên. Vậy mà, trong những lần mong cầu ích kỷ gã chưa một lần nhận ra. Người ta thường hay tìm kiếm một điều gì đó cao xa nên không thấy được những điều giản đơn gần gũi bên mình. Vì thế, có khi vuột mất tất cả trong ngậm ngùi, hối tiếc.
Ngày mai, gã sẽ từ giã nơi này, bỏ lại giữa rừng sâu những ký ức chập chờn, mơ hồ được mất. Gã sẽ trở về bên người cha kính yêu, rạp mình xuống đất để cảm nghe tiếng lặng im đầy thương yêu ấm áp, để một lần nhìn cho rõ nụ cười vi diệu kia. Bất giác, trên môi gã thấm đẫm vị mặn. Gã khóc. Khóc vì một nụ cười. Gã nếm trọn vẹn vị mặn thiêng liêng ấy và trong cổ nghẹn ngào phát ra một âm thanh khản đục: “Từ Phụ!”.

Tác giả bài viết: Liễu Nhiên

Nguồn tin: Tâm Như

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

TuongQuanAm
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay426
  • Tháng hiện tại13,597
  • Tổng lượt truy cập2,245,118
FixL PhatDan
FixR PhatDan
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây