Thiện tri thức của tôi

Thứ hai - 04/04/2016 23:29
Thiện tri thức của tôi
Hầu hết, ai khi xa gia đình, người đầu tiên nhớ đến vẫn là mẹ, rồi đến cha, sau đó mới đến anh chị em và người thân khác. Còn tôi, khi xa nhà, người tôi nhớ và thương nhất không phải ba mẹ mà lại là chị Hai tôi, tôi cảm thấy đó là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi, và tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi có chị trong đời. Tuy nói tình thương thì không thể lý giải nổi, nhưng đối với riêng tôi thì có lẽ tôi thương nhớ chị vì từ tuổi thơ cho đến lúc trưởng thành, xuất gia cho đến hiện giờ, cuộc đời tôi luôn gắn liền với tình yêu thương và sự chăm sóc của chị.

Ba tôi là người gia trưởng nên nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ. Giống như bao người đàn ông phong kiến khác, sau khi lập gia đình, ba ước mong đời ba có càng nhiều con trai càng tốt. Nhưng, “ghét của nào trời trao của đó” ông trời đã không đáp ứng sự trông đợi của ba mà tặng cho ba một dây “bốn con vịt giời”. Ba người chị đầu của tôi đều khỏe mạnh, dễ thương nên trong lòng tuy không vui, ba vẫn dành hết tình thương cho các chị. Đến con vịt giời thứ tư là tôi thì sự nhẫn nại có hạn của ba đã không còn nữa, bao uất ức buồn phiền bấy lâu được “dành hết cho tôi”.

Nhưng, may mà có chị-chị Hai của tôi. Bao tình thương yêu chị dành trọn cho đứa em không may mắn sanh không đúng nhà, đúng thời này. Chị lớn hơn tôi chín tuổi nhưng là chị Hai nên sớm “hiểu chuyện”, chị biết phụ cha mẹ chăm sóc em út trong nhà. Lớn lên nghe kể lại, để bù đắp cho thân phận không được “ưu ái” này nên ông trời đã công bằng ban cho tôi một hình hài bụ bẫm và rất dễ thương, hay cười mà ít khóc, ít làm phiền cha mẹ, có điều quá bụ bẫm nên chị ẵm không nổi thường đánh ngã bầm mình bầm mẩy.

Hồi nhỏ còn sống ở nông thôn, có những cái ao khi họ tát cạn nước để bắt cá chỉ còn bùn lầy, tuổi nhỏ ham chơi, chỉ vì một con cua mà chị không đoái hoài đến sự an nguy của đứa em mới chỉ biết bò, chị lội xuống bắt và tôi cũng bò theo, kết quả tôi ăn no bùn. Và cứ thế theo dòng thời gian, ngoài tình thương yêu của cha và mẹ (mới sinh ra ba buồn vì mẹ sanh con “một bề”, “có tẻ mà không có nếp” nhưng tấm lòng của cha mẹ ở đời mà, vuông hay tròn, xấu hay đẹp cũng là núm ruột của mình, thương không hết ai nỡ ghét bỏ), tôi được chị ẵm bồng và chăm sóc cho đến năm tuổi.

Có lẽ mẹ hiền Quán Thế Âm Bồ-tát đã nghe thấu tiếng cầu cứu của mẹ nên ban cho ba mẹ tôi một cậu con trai kháu khỉnh. Từ đây, ba mẹ và các chị dành nhiều thời gian chăm sóc “cục cưng”, chỉ còn chị quan tâm chăm sóc tôi mà thôi. Rồi tôi cũng lớn lên với buồn vui của tuổi thơ kèm theo những vết thẹo chị “tặng” trên người. Đến lúc tôi hiểu chuyện thì chị tôi cũng tuổi “cập kê”, lúc nào cũng có kẻ săn người đón. Lúc đó, tôi chưa ý thức được chị tôi đẹp hay xấu, dễ thương hay khó ưa, nhưng tôi còn nhớ rất rõ nhiều người khen chị tôi dịu dàng và đằm thắm, đúng là mẫu người phụ nữ “thắt đáy lưng ong, vừa khéo chiều chồng vừa khéo nuôi con”.

Nhưng vì chị “còn lo cho các em” nên đã cô phụ tấm lòng của bao chàng trai. Đến tuổi “hăm”, chị vẫn một hình một bóng, giả lơ trước bao ánh mắt nhìn theo. Rồi hai người em kế lần lượt lên xe hoa “chị vẫn chưa có chồng”, vì còn tôi. Chị không nỡ xa tôi, vì không biết duyên nợ kiếp trước thế nào mà về nhà không có chị là tôi buồn, đi tìm cho bằng được chị mới thôi. Có lẽ quen sống trong vòng tay chăm lo, đùm bọc của chị mà tôi trở thành ích kỷ chăng? Mười mấy tuổi rồi mà tôi không ý thức được rồi đến một ngày nào đó chị rời xa tôi mà phải chăm lo cho gia đình nhỏ bé của chị. Tôi luôn nghĩ rằng chị là của riêng tôi, và tôi còn tuyên bố một câu xanh rờn: “Suốt cuộc đời này tôi không đi đâu cả và sống với chị, chị cũng không được lấy chồng để lo cho tôi. ” Nghe tôi nói câu đó, chị chỉ cười hiền lành mà không nói gì. Không ngờ, một câu nói rất vô tình của đứa bé gái “vị thành niên” đã là định mệnh cho cuộc đời tôi và cả cuộc đời chị nữa.

Mà thật vậy, chị sắp bước qua tuổi “băm” thì tôi tìm được con đường đi cho chính mình. Cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng khác. Ngày xuống tóc của tôi, chị khóc hết nước mắt. Giọt nước mắt buồn, vui xen lẫn. Chị buồn vì tôi thật sự đã vuột ra khỏi vòng tay của chị, nhưng chị vui vì tôi đã tìm thấy lý tưởng sống cho riêng mình. Tôi cứ ngỡ rằng tôi vui với “nâu sòng” thì chị sẽ đi tìm bến bờ hạnh phúc cho chị. Nào ngờ, chị vẫn lo cho tôi tuổi trẻ bộng bột, không đi hết con đường đã chọn và chị lại hy sinh tuổi xuân thêm 10 năm nữa. Người con gái tuổi xuân có hạn, mà thời gian lại là kẻ thù nguy hiểm và đáng sợ nhất của phái nữ, mới đó mà chị ngấp nghé tuổi 40. Em út trong nhà đều đã yên bề gia thất, chị hạnh phúc lên chức“dì”, chức “cô” mà vẫn chưa lên chức “vợ”, chức “mẹ”. Ai cũng khuyên chị nên tìm bến đỗ cho bản thân, ngay cả tôi cũng không nỡ nhìn chị lẻ loi một mình khi da mặt vốn hồng hào, mịn màng của chị đã điểm những vết chấm kỷ niệm và dưới đuôi của cặp mắt to đã xuất hiện những nếp gấp thời gian.

Tuổi 20 kẻ đón người đưa đã qua rồi, nay bước sang thời kỳ “cô không phải là cô mà chị cũng chẳng phải là chị nữa rồi”…Nhưng, cuối cùng trong mười hai bến nước chị cũng chọn được cho mình một bến. Tạo hóa trớ trêu, chị đã hy sinh tất cả tuổi thanh xuân cho gia đình mà ông trời lại tước thêm đi thiên chức làm mẹ của chị. Tuy không được hạnh phúc làm mẹ, tôi vẫn thấy chị cười thật tươi, không biết có phải cái cười của chị “là giọt nước mắt khô không lệ” hay không nhưng chị nói rằng chị không mắc nợ chồng cũng không mắc nợ con mà chỉ mắc nợ tôi. Tuy, nay tôi cũng bước sang tuổi tứ tuần nhưng trong mắt chị, tôi vẫn là đứa em bé bỏng ngày nào. Bao năm nay tôi không còn trong vòng tay ấp ủ của chị nữa nhưng chị vẫn dõi theo từng bước chân đi của tôi. Mỗi lần gọi điện thoại câu đầu tiên là “Em khỏe không, sống vui vẻ không, có còn tiền không?. . . ” và còn nhiều và nhiều nữa…

 Bao nhiêu tình thương của chị dành cho, tôi đều cảm nhận được hết nhưng giả lơ như người vô tình không hề biết đến sự hy sinh âm thầm của chị, nhiều khi thấy chị quá quan tâm trong lòng thì cảm thấy vui vui nhưng bên ngoài thì tỏ ra bực bội, khó chịu nữa chứ. Vì, tuy tôi hoạt bát không giống chị sống nội tâm ít nói nhưng tôi lại giống chị ở chỗ không muốn cho ai biết cảm xúc thật của mình, tôi sợ rơi nước mắt.

Nhưng, sao đêm nay, nơi đất khách quê người, ngồi nghe mưa rơi rả rích bỗng nghe bài hát “Chị tôi” của Trần Tiến, tôi bỗng giật mình “chị” của Trần Tiến sao giống chị của tôi đến vậy. Và, bất giác sống mũi tôi cay cay. Tôi nghe lòng hối hận, tại sao tôi lại không dịu dàng quan tâm đến“biển trời tâm của chị”? Tại sao tôi không trân trọng đáp trả tình thương yêu của chị? Tại sao có lúc tôi lại nỡ “ăn hiếp” chị của tôi? …Bao câu hỏi “tại sao” cứ ùa về làm tim tôi day dứt và xốn xang. Biểu lộ sự biết ơn đối với người thân của mình có gì đâu là xấu? Hy sinh lo lắng cho người khác mới cần sự âm thầm, còn tri ân người thì dứt khoát phải biểu lộ ra mới đúng chứ! Huống chi đức Phật đã dạy người tu điều căn bản và thiết yếu nhất là biết tri ân và báo ân, nếu không làm được điều đó thì làm sao cầu thành Phật thành Thánh?

Trong tứ trọng ân, mỗi người xuất gia đều phải ghi nhớ, ngoài ân sanh thành dưỡng dục của cha mẹ, ân tác thành giới thân thọ mạng của sư trưởng, ân quốc gia, thì ân thiện tri thức cũng không thiếu phần quan trọng. Theo đạo Phật, danh từ “thiện tri thức” dùng để chỉ cho tất cả những người có ích đối với con đường giác ngộ của mình. Từ điển phật học hán việt phân thiện tri thức thành ba hạng:
- Giáo thụ thiện tri thức: là bậc thầy có khả năng hướng dẫn, dạy dỗ trên con đường tu hành
- Đồng hành thiện tri thức: là những người đồng chí, đồng hạnh, tức là người bạn tốt, trung thành, cùng nhau tha thiết giúp đỡ nhau trên đường tu học.
- Ngoại hộ thiện tri thức: là những người giúp cho những tiện nghi, tạo điều kiện tốt cho người tu hành.

Như vậy, chị chưa được xem là “đồng hành thiện tri thức”, lại càng không thể là “giáo thụ thiện tri thức”, nhưng đối với riêng tôi nếu không có chị tôi không thể có ngày hôm nay. Vì ngoài mặt vật chất ra, tất cả những thiếu thốn tình cảm tuổi ấu thơ, chị đều đền bù cho tôi bằng tất cả tình thương của chị. Cho đến tận bây giờ, chị cũng thay mặt tất cả chị em trong nhà lo lắng, chăm sóc song thân. Nhờ chỗ dựa tinh thần vững chắc ấy mà tôi luôn an tâm, không chút vướng bận về gia đình.

Nhân mùa Vu Lan báo hiếu, tôi xin mượn vài dòng cảm xúc xin dâng lên chị, người mẹ không có công sanh ra tôi nhưng có công dưỡng và trợ duyên cho tôi suốt hai phần ba đời người. Xin chân thành tri ân tất cả những thiện tri thức đã tác thành và trợ duyên cho con được thuận duyên trên bước đường tu học…

Tác giả bài viết: Minh Phương

Nguồn tin: Tâm Như

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

TuongQuanAm
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập9
  • Hôm nay389
  • Tháng hiện tại8,263
  • Tổng lượt truy cập2,208,289
FixL PhatDan
FixR PhatDan
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây